ANH CỦA NGÀY MAI PHẢI KHÁC

ANH CỦA NGÀY MAI PHẢI KHÁC

Đừng làm tan vỡ niềm tin trong em lần nữa, chồng nhé
Anh vô tâm, phụ tình, bạc bẽo, sẵn sàng tìm cách chinh phục đàn bà nếu thấy vừa mắt hoặc chính họ bật xi nhan. Anh chấp nhận cả “tình già” để có thể thăng quan.

anh-cua-ngay-mai

Anh ạ, gần 3 tháng nay em thực sự rất buồn, nỗi buồn từ trước đến giờ chưa lần nào giống thế, nó cứ cắn rứt, cào xé da thịt, tâm can em. Dù em cố ngụy biện, cố nghĩ đến con để quên, để tạo vẻ bề ngoài bình thường như mọi bữa, vì em biết mình không được phép gục ngã, vì em còn công việc, còn phải có trách nhiệm với con, nhưng thực lòng có những khi em tưởng chừng không chịu nổi. Tất cả cứ vỡ òa, tức tưởi, uất nghẹn, muốn tan ra. Sao anh lại mang đến cho vợ anh một lúc nhiều nỗi buồn đến vậy, biết em yếu đuối sao anh không chia nhỏ nó ra để em còn đủ sức chịu đựng. Anh thật ác, hay đó cũng vừa là mong muốn của lương tâm anh?
Từ khi anh và em cùng nhau ký vào tờ hôn thú để nên nghĩa vợ chồng, cũng lắm khi giận hờn, trách cứ, nhưng lần này thật khác, em thấy sợi dây hạnh phúc quá đỗi mong manh, nó đang dần rời xa chúng ta và sắp đến kỳ rạn vỡ. Con đường đời dường như chúng mình sắp không thể chung lối. Dù không có nặng lời nhưng anh có thấy chuỗi ngày này cuộc sống thật nặng nề, bức bối, vô định hay không?
Em luôn nghĩ mình sẽ không bao giờ đủ sức để chịu đựng và tha thứ cho sự vũ phu và phản bội anh à. Anh đã đến, em tin cậy, yêu thương để rồi giờ đây anh đã và sắp lấy đi tất cả những điều em hằng tin yêu, quý trọng, lại còn trút xuống những điều em ghét, em căm. Anh đã làm một vết ố khó tẩy trên “trang hạnh phúc”, bôi lên “mặt hôn nhân” một vết sẹo khó liền.
Em mệt mỏi, chỉ mong anh tỉnh ngộ, biết đúng sai để đừng thêm tội lỗi. Em không muốn, không cho phép và không thể nào chấp nhận. Em căm ghét, oán hờn sự dối gian tình cảm và sẽ không thể thêm một lần đủ vị tha để tha thứ đâu anh.
Anh vô tâm, lại còn trăng hoa, phụ tình, bạc bẽo, sẵn sàng tìm cách chinh phục đàn bà nếu thấy vừa mắt hoặc chính họ bật xi nhan, đưa đẩy và đáng trách hơn là gần đây chấp nhận “tình già” để mình có thể được tiến chức, thăng quan (trong ảo mộng). Em uất nghẹn, mệt mỏi rã rời và rất muốn buông tay, nhưng nhìn con lại như đứt từng khúc ruột, em không muốn chúng sống cuộc sống thiếu cha hay vắng mẹ.

anh-cua-ngay-mai1

Chị em em từ nhỏ đã phải sống trong hoàn cảnh thế nên em hiểu sự khó khăn, buồn tủi, tổn thương đến mức nào. Em đã khóc, không ngủ nhiều đêm và chỉ mong những điều anh gây ra là ác mộng, khó khăn lắm em mới đưa đến quyết định sẽ tha thứ cho anh vì em muốn giữ cha cho con, với lại tình yêu thương ngày nào vẫn chưa thể nào hết cạn. Hãy quay đầu và sống tốt, tử tế nha anh.
Em yếu đuối, đa mang nhưng đã chuẩn bị tinh thần, nếu anh không thể khác hơn thì đừng buộc mẹ con em vào con đường đến vực thẳm và chúng mình nên giải thoát cho nhau. Mẹ con em cần anh, nhưng anh của ngày mai phải là một người chồng, người cha không tội lỗi, có tự trọng và trách nhiệm. Bởi em không muốn giữ cha cho con để rồi sau nó phải oán giận bản thân mình. Em sẽ cố tin anh thêm một lần, đừng để niềm tin của em đối với anh thêm bất cứ lần nào vụn vỡ.

 

Reply